Bước vào xứ hứa!

Hôm qua ngày 8/9/2019, trong lòng tớ có sự thôi thúc nhẹ cho vị trí PTKD ngoài Đà Nẵng còn trống từ năm ngoái. Tự nhiên có cảm giác muốn đi xa. Và tự nhiên mon men dò hỏi ý định về nơi mà tớ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm việc tại đó. Chỉ là công tác dài hạn thôi chứ chưa hẳn là ở luôn. Nhưng cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Có khi xen lẫn lo âu nữa.

Tớ không hiểu đó là cảm giác gì và tại sao lại có nhỉ? Phải chăng nó là sự ham thích nhất thời? Tớ bối rối và cầu nguyện hỏi Chúa. Và đột nhiên xuất hiện ý tưởng rằng hình như là tớ đang bắt đầu bước vào giai đoạn biệt riêng ra cho công việc Chúa và cũng là lúc tra xét lòng mình. Cái ý tưởng đó làm tớ hơi sợ. Vì có nhiều vấn đề để lo lắng. Rằng tớ không được đi hội thánh với mọi người ở Sài Gòn nữa. Và cũng không có ai thân quen đi cùng. Một nơi ở mới, một nơi làm việc mới, một nơi không có những con đường quen thuộc. Ôi, tớ cảm thấy cô đơn vì không biết có ai để dẫn dắt thuộc linh mình nữa không?… Nhưng rồi mọi thứ cũng được trấn an bằng cái niềm tin xác quyết rằng Chúa ở cùng Đỗ Anh. Chính Ngài là Người dẫn dắt Đỗ Anh từ trước đến nay và Ngài luôn an ủi, động viên mình. Chưa bao giờ Ngài bỏ rơi Đỗ Anh cả!

Tớ tin là mình được kêu gọi cho công việc Chúa ở lĩnh vực kinh doanh. Và bất động sản là vùng đất hứa mà Chúa ban cho. Nhưng đôi lúc tớ hoang mang, tự hỏi rằng tại sao Chúa lại chọn mình nhỉ? tại sao không phải là người nam cho trong thương trường?…. Tớ không biết hết ý muốn của Ngài, nhưng tớ tin là Ngài luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho tớ.

Sự xác chứng đến từ Chúa

Kinh thánh nói, hai trong ba lời chứng trở lên thì lời chứng đó kể như có hiệu lực.

Lời chứng thứ 1

Tối hôm đó đi học, chủ đề bài giảng là “Làm hài lòng Chúa hơn con người”. Bài giảng như một lời xác chứng rằng tớ nên vâng lời Ngài. Tớ không nên lo lắng về suy nghĩ của mọi người. Họ không hiểu Chúa có sự kêu gọi gì cho tớ. Nên cách họ nhìn nhận việc tớ xa Chúa hay không là không đúng.

Lời chứng thứ 2

Khi chia sẽ việc mình sẽ đi xa hội thánh và mọi người một thời gian dài khoảng tầm 6 tháng thì Nhiên khóc nhiều lắm. Em ấy dễ xúc động. Nên tớ không muốn làm em ấy shock khi tớ đi. Lòng tớ cũng trĩu nặng. Nhưng tình yêu Chúa còn lớn lao hơn mọi điều. Nên tớ muốn làm hài lòng Ngài.

Sau khi giải thích về việc đi theo tiếng gọi của Chúa. Nhiên cũng hiểu và yên tâm hơn vì quyết định của Đỗ Anh. Em ấy cầu nguyện thấy khải tượng rằng tớ đang đi trên một bãi cát rộng, có một mình tớ bước đi và nhìn về phía sau cười rất tươi.

“Bởi đức tin, Áp-ra-ham vâng lời Chúa gọi, đi đến xứ mình sẽ nhận làm cơ nghiệp; ông đi mà không biết mình đi đâu.
Bởi đức tin, ông cư trú trong đất hứa như trên đất ngoại quốc, ở trong các trại với Y -Sác và Gia-cốp, là những người đồng thừa kế một lời hứa như ông.
Vì ông chờ đợi một thành có nền móng do Đức Chúa Trời thiết kế và xây dựng.
(Hê-bơ-rơ 11:8-10)

Câu kinh thánh này cũng do em ấy gửi. Cám ơn Chúa! Ngài thật tuyệt vời!

Lời chứng thứ 3

Hảo là cô bé xuất hiện nhiều nhất trong bài viết của mình. Em ấy tăng trưởng thuộc linh mỗi ngày. Cám ơn Chúa! Có cô bé Đỗ Anh cũng rất vui. Đôi lúc cũng được an ủi và động viên khi có các em. Cứ tưởng Hảo cũng khóc như Nhiên, nhưng khi nghe tớ nói tạm thời xa mọi người một thời gian thì Hảo thấy có sự vui mừng và bình an. Mặc dù chưa biết tớ đi đâu và đi bao lâu. ^0^. Em ấy nói sẽ cầu nguyện Chúa thêm cho tớ. Và rồi em thấy khải tượng chiếc kinh khí cầu bay chậm chạm nhưng Thánh Linh sẽ là gió. Ngợi khen Chúa! Tuyệt quá có phải không? Còn điều gì tốt hơn điều Chúa hứa?

Mắt tớ vẫn đỏ hoe khi cầu nguyện như thể gửi gắm Chúa chăm sóc và dẫn dắt các em. Cuối năm mới đi nhưng ít ra còn tận dụng thời gian này vui vẻ và khích lệ các em được đến khi nào thì được. Cám ơn Cha vì Ngài yêu chúng ta!

À còn một chuyện nữa, phần này là tớ kể thêm sự việc xảy ra vài ngày sau nữa. :v

Chả là chủ nhật tuần đó, tớ đi nhóm, thầy của tớ có giảng về bài được Chúa sức dầu để làm công việc mà Ngài kêu gọi. Nếu như mình làm việc gì đó bời sức riêng của mình thì sẽ không thành công. Nhưng một khi Chúa đã kêu gọi thì chắc chắn Ngài sẽ sức dầu để mình hoàn thành công việc mà Ngài giao. Ngợi khen Chúa!

Cuối buổi học có sự kêu gọi để cầu nguyện cho ai cảm thấy động chạm, hoặc thấy Chúa muốn nói điều gì đó với bạn. Tớ hơi e dè và chưa muốn lên. Sau hai, ba lần như vậy tớ cũng lên để cho mọi người cầu nguyện. Cái tự dưng mủi lòng rồi cũng khóc luôn. Mọi người bối rối vì ko biết lý do.

Sau khi cầu nguyện, A.C có nói với tớ: ” Hình như Chúa muốn nói rằng, em rất nhạy cảm thuộc linh nhưng đôi khi em cũng nhạy cảm thế gian nữa. ” @.@ Lúc đầu nghe tớ ko hiểu nhạy cảm thế gian là gì lắm. Xong cái khi về nhà, nghĩ lại thì thấy ừ đúng thật, có khi nào Chúa nói cái vụ mình hay khóc khi biết mình sẽ đi xa không nhỉ? Rõ ràng là luôn có sự bình an và vui mừng trong lòng, thế mà cứ mỗi khi cầu nguyện cho các bạn nhỏ ở hội thánh là lại nước mắt, nước mũi chảy dài. ^^”.

Ngợi khen Chúa! Đấng tốt lành của con!

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *