Bình yên trong hoạn nạn.

Ngày 20/8/2019, Đỗ Anh có một buổi ra quân (buổi công bố) dự án mới. Số lượng đăng ký 140 người nhưng chỉ có 40 người quản lý tham gia, hoàn toàn không có một nhân viên kinh doanh nào. Tớ dám chắc là bạn sẽ không thể nào tưởng tượng được khung cảnh lúc đó thế nào đâu. Thất bại ê chề! Sếp la tơi bời! Phải nói là lúc đó, Giám Đốc Marketing và Giám Đốc Kinh Doanh giận tái mặt. Đối tác đợi hơn 2 tiếng đồng hồ mà buổi lễ vẫn chưa bắt đầu. Nếu là bạn trong tình huống đó bạn sẽ ứng xử như thế nào? Bạn hiểu cái cảm giác ê chề, xấu hổ, bị chửi suốt 2 tiếng đó phải ko?…

Nhưng nói thật, chẳng hiểu sao lúc đó tớ không thấy cảm giác gì hết. Không phải là tớ không biết xấu hổ khi không hoàn thành nhiệm vụ. Mà thật là trong lòng thấy rất bình thản, nếu không giám nói là bình yên luôn ấy. Nói cho bạn nghe một điều, tớ thuộc tiếp người cầu toàn, nên chỉ cần 1 lỗi nhỏ thôi là tớ thấy không hài lòng rồi huống chi đây là lần đầu tiên có sự cố như vậy. Nên việc bình thản không phải là phản ứng bình thường chút nào!

Tớ đã đến phòng ban liên quan để xin lỗi vì bọn tớ vừa ném xọt rác gần 100tr trong 1 nốt nhạc (Chi phí marketing, chi phí đặt sảnh ăn cho 140 người, chi phí thuê dancer,…). Sự động viên khích lệ của họ làm tớ thấy ấm áp. Tuy nhiên không thể phủ nhận trách nhiệm do bản thân mình làm việc tất trắc. Thiết nghĩ mình sẽ thôi việc ngay khi có người mới vào thay thế. Nhưng trong lòng không cam vì kết quả đánh giá cuối quý III không đạt. Ôi Chúa ơi, con không cam lòng khi con rời đi trong tủi nhục. Con không thể bị mất mặt trước người không tin Chúa. @.@

Suốt ngày hôm đó tớ đã cầu nguyện hỏi Chúa, chuyện gì đang xảy ra, và lỗi do đâu? và nó xảy ra với mục đích gì? Chẳng phải Chúa luôn biết trước mọi rủi ro sao? Có phải con quyết định làm ở vị trí này là sai ý Ngài không? Có phải con chọn dự án Đồng Nai mà không phải nơi khác là sai ý CHúa? Vậy những thôi thúc, thay đổi quyết định nhận lời vào phút cuối khi Phó Giám Đốc cất nhắc con qua bộ phận PTKD này là gì? Chẳng phải con đã từ chối rồi sao? Còn cái cảm giác sáng nay là gì?….

Một tuần trôi qua trong bình lặng, tớ nghĩ mình cũng nên chấp nhận mọi chuyện. Tuần thứ 2 lại bắt đầu sau chuỗi ngày yên ắng ấy. Có nhiều thứ xảy ra. Và ngày thứ 6 hàng tuần, tại phòng họp cty, tớ bị shock khi Sếp bảo ngưng toàn bộ dự án vì bản thiết kế sai. Có thể ngưng đến cuối năm mới triển khai lại. Ôi Chúa ôi, Ngài biết trước điều này! Nên mới cho phép “sự cố” đó xảy ra. Hãy tưởng tượng nếu buổi ra mắt hôm đó thành công thì mức ảnh hưởng của dự án sẽ lớn như thế nào. Hậu quả mang về khương lường trước được. Đó là lý do tại sao tớ thấy bình thản đến vậy. Hallelujah! Ngợi khen Chúa!

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *