Chúa có đặt để bạn ở một mối quan hệ đổ vỡ?

Cũng khá lâu rồi Đỗ Anh mới có thể ngồi đây viết lại. Thật ra thì tớ vừa được chuyển giao công việc mới với trách nhiệm lớn hơn nên áp lực càng nhiều hơn, nhưng đó không phải là vấn đề chính mà tớ muốn kể hôm nay. Quay trở lại chủ đề nào!

Có bao giờ bạn ở trong một mối quan hệ gần như là toàn hảo (chẳng có sóng gió, chẳng có tranh cãi,…) rồi đùng một phát hai đứa không còn là của nhau? Hoặc bạn đã bao giờ bắt gặp một ai đó dường như là người Chúa chọn thật sự, mãi cho đến khi có một mối quan hệ thứ 3 bắt đầu? Và nhiều lần bạn tự hỏi rằng tại sao những điều đó lại xảy ra? Thậm chí còn càm ràm Chúa suốt ngày rằng : “Chẳng phải con đã cầu hỏi ý Ngài từ rất lâu rồi sao? Chẳng phải con đã hỏi xin rằng anh ấy có phải là người Chúa chọn? Nếu con cảm thấy chỉ cần có một chút bất an thì con sẽ không chọn. Một chút thôi, một xíu xiu thôi là con cũng sẽ không chọn đâu nhé. Và rồi, bạn không có sự lo lắng nào, không có sự bất an nào nhưng cũng không có sự cảm nhận nào rằng đó là người Chúa chọn. Và rồi bạn đợi chờ và quan sát thấy anh ấy/cô ấy là người có đức tin, yêu Chúa và nhiệt huyết trong việc phục vụ Ngài. Wow, Đây đúng thật là người nữ/nam của Chúa rồi! Cả hai đều có tình cảm và bạn muốn bước vào mối quan hệ đặc biệt. yeah!!… Mọi thứ đều rất tốt đẹp cho đến khi có sự rạn nứt (hoặc khi không có vấn đề gì cả) thì bạn nhận lấy sự tổn thương cho cả hai, dù ít hay nhiều. Đến lúc này thì nên trách ai?


Ừm hửm, sao lại có tấm hình vô duyên này ở đây nhỉ?

Bạn có muốn ăn một chén chè cho thanh mát không? Tin tớ đi, đừng vội nổi cáu, tớ không hỏi nhưng thứ vô nghĩa. Trông nó thật bắt mắt phải không nào? Giờ thì nhìn xung quanh nó xem, bạn thấy gì? Đúng vậy, một nền gỗ – chính xác hơn là nó được đặt trên 1 cái bàn gỗ cũ kỹ và mốc meo thậm tệ. Vậy thì có nghĩa gì nhỉ? Vâng, nó không có nghĩa gì với bạn hết, nhưng có nghĩa với mục đích của tớ. Chỉ là tớ muốn để chén chè trên một mặt bằng cố định để có thể ăn thoải mái mà không phải mỏi tay hay gì hết. Và ngay lúc đó chỉ có cái bàn cũ nên tớ để lên và chụp lại trước khi ăn thôi.

Tớ học được từ một người chị đầy dẫy thuộc linh rằng: “Bất cứ một sự xuất hiện của một người nào trong cuộc sống chúng ta đều có mục đích của Ngài. Và không có một mối quan hệ nào trở nên vô nghĩa trong từng thời điểm của bạn cả. Vì mọi sự hiệp lại đều ích lợi!”

Có thể bạn thấy mình hy sinh quá nhiều cho mối quan hệ hiện tại. Hoặc bạn nghĩ mình đang thiệt hại về tinh thần khi yêu anh/cô ấy. Nhưng xin hãy nhớ rằng, Chúa đã hy sinh trên thập tự giá để trả giá cho sự tổn thương của bạn trước khi nó xảy ra. Đừng để bị lừa dối vì những cảm xúc tiêu cực mà bạn có.

Chị ấy còn chỉ cho tớ thấy rằng, thật ra không phải Chúa muốn đặt để bạn trong mối quan hệ đổ vỡ khi Ngài có thể biết trước mọi sự. Mà chính vì có một ai đó trong cuộc sống của đối phương cần bạn giúp đỡ, tác động hoặc chia sẽ lời Chúa cho họ. Có thể bạn không thấy được kết quả xảy ra ngay tại thời điểm đó. Nhưng chắc chắn sẽ có chi tiết hữu ích cho công tác của Ngài trên đất này.

Hãy kiên định, vững tâm và làm theo lời Chúa thì bạn sẽ được ban phước tràn đầy!

Hãy tin cậy vào kế hoạch của Chúa!

“Hãy phó thác đường lối mình cho Đức Giê-hô-va, và nhờ cậy nơi Ngài, thì Ngài sẽ làm thành việc ấy.”

( Thi Thiên 37:5)

Đôi lúc tớ cảm thấy hoang mang khi có ai đó ngạc nhiên hỏi:

“Ủa, vẫn còn làm ở đó luôn hả?? “

Ừ. Sao vậy nhỉ? Thật, tớ cũng không biết lý do khiến tớ ở lại làm việc là gì nữa. Chính tớ cũng muốn hỏi câu hỏi đó đây. ^.^”

Dĩ nhiên là tớ biết Chúa có kế hoạch đặt để tớ ở công ty này chứ. Nhưng bản tính xác thịt luôn muốn được ở trong “vùng an toàn” để cảm thấy thoải mái hơn. Nếu làm việc gì mà mình biết trước kế hoạch thì sẽ dễ hơn nhiều đúng không.

Có thể mọi người nghĩ tớ dại mới chịu ở lại. Giữa tâm bão về các dự án công ty đang triển khai và các tai tiếng khác do khách hàng gán lên. Mỗi ngày phải xử lý ít nhất từ 2 – 3 xự vụ, gọi hàng chục cuộc cho các KH để thông báo rằng dự án chậm tiến độ. Bị chửi bới, trách móc, bị hiểu lầm là lừa đảo, … Tuần nào cũng như tuần nấy, kéo dài từ tháng này qua tháng khác. Có lúc tớ thấy stress nặng, không hiểu vì sao Chúa lại đặt để tớ ở môi trường như vậy? Nó giống như một bãi chiến trường, một mớ hỗn độn của nhiều vấn đề tồn động.

Mặc dù kinh nghiệm Chúa trong công việc cũng không ít lần nhưng cứ mỗi khi gặp áp lực tớ lại hoang mang như chưa từng có Chúa. Đâu nhỉ? Có điều gì Chúa muốn dạy dỗ con nhỉ? Ngài muốn con học được gì từ vấn đề này nhỉ?….

Trong khi hỏi những câu hỏi đó tớ cũng thấy chạnh lòng lắm chứ. Đồng nghiệp đã tìm kiếm những công ty khác tốt hơn, dự án tiềm năng hơn,… Nhìn facebook tụi nó khoe thành tích chốt giao dịch, những bản hợp đồng mới,… mà trong lòng có 1 sự tủi thân nhẹ. ^^” . Có thể giờ họ đã chốt được nhiều giao dịch rồi. Có thể chúng nó nắm trong tay vài trăm rồi.
Chúa ôi, xin giữ tấm lòng con! Bảo vệ con khỏi những điều cám dỗ!

Bạn biết không, khi Chúa kêu gọi bạn làm một việc gì đó thì chẳng bao giờ bạn biết trước được mục đích của nó là gì. Nhưng chắc chắn rằng điều đó là có ích cho bạn mặc dù trông nó có vẻ vô nghĩa . Vậy nên hãy làm theo những gì mà Chúa bảo. Đúng thời điểm Ngài sẽ bày tỏ!

Hãy cùng cầu nguyện nếu bạn cũng ở trong hoàn cảnh như tớ:
Lạy Chúa chúng con trên Thiên Đàng, nguyện danh Chúa được tôn thánh giữa các tầng trời. Xin Chúa ban cho chúng con sự bình an và sự khôn ngoan để giải quyết mọi vấn đề trong công việc và trong cuộc sống. Xin Chúa ban cho sự khải thị siêu việt để chúng con nhìn thấy được cơ hội trong những điều bất lợi. Mọi vinh hiển chúng con dâng lên Ngài. Chúa của con là Đấng thích làm phép lạ và Đấng thích bày tỏ chính mình Ngài giữa vòng dân ngoại. Trong danh Jesus con cầu nguyện.
Amen!

Bước vào xứ hứa!

Hôm qua ngày 8/9/2019, trong lòng tớ có sự thôi thúc nhẹ cho vị trí PTKD ngoài Đà Nẵng còn trống từ năm ngoái. Tự nhiên có cảm giác muốn đi xa. Và tự nhiên mon men dò hỏi ý định về nơi mà tớ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm việc tại đó. Chỉ là công tác dài hạn thôi chứ chưa hẳn là ở luôn. Nhưng cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Có khi xen lẫn lo âu nữa.

Tớ không hiểu đó là cảm giác gì và tại sao lại có nhỉ? Phải chăng nó là sự ham thích nhất thời? Tớ bối rối và cầu nguyện hỏi Chúa. Và đột nhiên xuất hiện ý tưởng rằng hình như là tớ đang bắt đầu bước vào giai đoạn biệt riêng ra cho công việc Chúa và cũng là lúc tra xét lòng mình. Cái ý tưởng đó làm tớ hơi sợ. Vì có nhiều vấn đề để lo lắng. Rằng tớ không được đi hội thánh với mọi người ở Sài Gòn nữa. Và cũng không có ai thân quen đi cùng. Một nơi ở mới, một nơi làm việc mới, một nơi không có những con đường quen thuộc. Ôi, tớ cảm thấy cô đơn vì không biết có ai để dẫn dắt thuộc linh mình nữa không?… Nhưng rồi mọi thứ cũng được trấn an bằng cái niềm tin xác quyết rằng Chúa ở cùng Đỗ Anh. Chính Ngài là Người dẫn dắt Đỗ Anh từ trước đến nay và Ngài luôn an ủi, động viên mình. Chưa bao giờ Ngài bỏ rơi Đỗ Anh cả!

Tớ tin là mình được kêu gọi cho công việc Chúa ở lĩnh vực kinh doanh. Và bất động sản là vùng đất hứa mà Chúa ban cho. Nhưng đôi lúc tớ hoang mang, tự hỏi rằng tại sao Chúa lại chọn mình nhỉ? tại sao không phải là người nam cho trong thương trường?…. Tớ không biết hết ý muốn của Ngài, nhưng tớ tin là Ngài luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho tớ.

Sự xác chứng đến từ Chúa

Kinh thánh nói, hai trong ba lời chứng trở lên thì lời chứng đó kể như có hiệu lực.

Lời chứng thứ 1

Tối hôm đó đi học, chủ đề bài giảng là “Làm hài lòng Chúa hơn con người”. Bài giảng như một lời xác chứng rằng tớ nên vâng lời Ngài. Tớ không nên lo lắng về suy nghĩ của mọi người. Họ không hiểu Chúa có sự kêu gọi gì cho tớ. Nên cách họ nhìn nhận việc tớ xa Chúa hay không là không đúng.

Lời chứng thứ 2

Khi chia sẽ việc mình sẽ đi xa hội thánh và mọi người một thời gian dài khoảng tầm 6 tháng thì Nhiên khóc nhiều lắm. Em ấy dễ xúc động. Nên tớ không muốn làm em ấy shock khi tớ đi. Lòng tớ cũng trĩu nặng. Nhưng tình yêu Chúa còn lớn lao hơn mọi điều. Nên tớ muốn làm hài lòng Ngài.

Sau khi giải thích về việc đi theo tiếng gọi của Chúa. Nhiên cũng hiểu và yên tâm hơn vì quyết định của Đỗ Anh. Em ấy cầu nguyện thấy khải tượng rằng tớ đang đi trên một bãi cát rộng, có một mình tớ bước đi và nhìn về phía sau cười rất tươi.

“Bởi đức tin, Áp-ra-ham vâng lời Chúa gọi, đi đến xứ mình sẽ nhận làm cơ nghiệp; ông đi mà không biết mình đi đâu.
Bởi đức tin, ông cư trú trong đất hứa như trên đất ngoại quốc, ở trong các trại với Y -Sác và Gia-cốp, là những người đồng thừa kế một lời hứa như ông.
Vì ông chờ đợi một thành có nền móng do Đức Chúa Trời thiết kế và xây dựng.
(Hê-bơ-rơ 11:8-10)

Câu kinh thánh này cũng do em ấy gửi. Cám ơn Chúa! Ngài thật tuyệt vời!

Lời chứng thứ 3

Hảo là cô bé xuất hiện nhiều nhất trong bài viết của mình. Em ấy tăng trưởng thuộc linh mỗi ngày. Cám ơn Chúa! Có cô bé Đỗ Anh cũng rất vui. Đôi lúc cũng được an ủi và động viên khi có các em. Cứ tưởng Hảo cũng khóc như Nhiên, nhưng khi nghe tớ nói tạm thời xa mọi người một thời gian thì Hảo thấy có sự vui mừng và bình an. Mặc dù chưa biết tớ đi đâu và đi bao lâu. ^0^. Em ấy nói sẽ cầu nguyện Chúa thêm cho tớ. Và rồi em thấy khải tượng chiếc kinh khí cầu bay chậm chạm nhưng Thánh Linh sẽ là gió. Ngợi khen Chúa! Tuyệt quá có phải không? Còn điều gì tốt hơn điều Chúa hứa?

Mắt tớ vẫn đỏ hoe khi cầu nguyện như thể gửi gắm Chúa chăm sóc và dẫn dắt các em. Cuối năm mới đi nhưng ít ra còn tận dụng thời gian này vui vẻ và khích lệ các em được đến khi nào thì được. Cám ơn Cha vì Ngài yêu chúng ta!

À còn một chuyện nữa, phần này là tớ kể thêm sự việc xảy ra vài ngày sau nữa. :v

Chả là chủ nhật tuần đó, tớ đi nhóm, thầy của tớ có giảng về bài được Chúa sức dầu để làm công việc mà Ngài kêu gọi. Nếu như mình làm việc gì đó bời sức riêng của mình thì sẽ không thành công. Nhưng một khi Chúa đã kêu gọi thì chắc chắn Ngài sẽ sức dầu để mình hoàn thành công việc mà Ngài giao. Ngợi khen Chúa!

Cuối buổi học có sự kêu gọi để cầu nguyện cho ai cảm thấy động chạm, hoặc thấy Chúa muốn nói điều gì đó với bạn. Tớ hơi e dè và chưa muốn lên. Sau hai, ba lần như vậy tớ cũng lên để cho mọi người cầu nguyện. Cái tự dưng mủi lòng rồi cũng khóc luôn. Mọi người bối rối vì ko biết lý do.

Sau khi cầu nguyện, A.C có nói với tớ: ” Hình như Chúa muốn nói rằng, em rất nhạy cảm thuộc linh nhưng đôi khi em cũng nhạy cảm thế gian nữa. ” @.@ Lúc đầu nghe tớ ko hiểu nhạy cảm thế gian là gì lắm. Xong cái khi về nhà, nghĩ lại thì thấy ừ đúng thật, có khi nào Chúa nói cái vụ mình hay khóc khi biết mình sẽ đi xa không nhỉ? Rõ ràng là luôn có sự bình an và vui mừng trong lòng, thế mà cứ mỗi khi cầu nguyện cho các bạn nhỏ ở hội thánh là lại nước mắt, nước mũi chảy dài. ^^”.

Ngợi khen Chúa! Đấng tốt lành của con!

Sự cầu thay

Cơ đốc nhân thường cầu thay cho nhau, tuy nhiên có trường hợp tín hữu cầu thay cho người chưa tin Chúa bởi sự động chạm của Đức Thánh Linh.

Ngày thứ 2 sau đó, có một bạn nữ gọi điện rủ Đỗ Anh đi ra thăm nhà một bạn nữ khác. Khi còn học cấp hai chúng tớ rất thân, nhưng giờ bạn ấy lập gia đình, sinh con và chúng tớ cũng đi làm mỗi người mỗi nơi nên cũng ít liên lạc.

Lúc đầu thì bọn tớ chỉ nói chuyện vui vẻ, khi chuẩn bị ra về thì bạn nữ kia mới tâm sự hôn nhân tan vỡ. Nghe bạn kể nhiều chuyện làm tớ nghẹn trọng lòng. Không nghĩ rằng ban bè tớ lại có nhiều chuyện buồn vậy. Tớ thật sự ko thể tin được là 6 năm tớ tin Chúa chỉ toàn niềm vui và sự ban phước không thôi. Dĩ nhiên là có nan đề trong cuộc sống chứ. Nhưng khi tớ cầu nguyện và giao hết cho Chúa thì mọi điều xảy ra như phép màu. Vậy mà trong khi tớ hân hoan mỗi ngày thì bạn bè tớ lại gặp phải sự bất hạnh như vậy. Ôi, tớ đau lòng quá! Sao mình lại ích kỉ ko chia sẽ về Chúa cho họ. TooT

Xong tớ xin phép cầu nguyện cho bạn ấy. Bạn ấy được động chạm và khóc. Wow…. Cám ơn Chúa! Sau ngày đó bạn ấy có nhắn tin hỏi mình cách cầu nguyện. Và mình có tặng bạn ấy Kinh Thánh, vài cuốn sách về phúc âm. Hiện giờ chúng tớ vẫn liên lạc nhau cùng nhau học Kinh thánh. Cám ơn Chúa, Ngài sắm sẵn mọi việc! Nếu không có sự cầu thay đó thì sẽ không có chuyện một linh hồn được cứu và Kinh Thánh cùng với những cuốn khác không hề đem về nhà trong chuyến đi vừa rồi mà nó nằm sẵn từ năm ngoái. Tuyệt quá ha! Ngợi khen Chúa!


Bạn cảm thấy gì khi nhận ra rằng bạn đã sai?

“Lời Chúa là ngọn đèn cho chân con,
ánh sáng cho đường lối con.”
Thi thiên 119:105

Sáng nay thức dậy, cảm thấy khó chịu trong lòng. Cảm giác giống như đang bị cáo trách về một điều gì đó. Tự nhủ mình là có thể do day dứt nhiều vấn đề trong công việc mà mấy bữa nay chưa giải quyết được. Nhưng tớ muốn thoát khỏi cảm giác đó nên nhanh chóng cầu nguyện Chúa hỏi xem có điều gì sai trật.

Bạn biết không, khi bạn đang loay hoay vấn đề không có hướng giải quyết mà thêm nhiều phát sinh mới làm bạn càng thêm áp lực. Tớ vẫn không hiểu, chưa bao giờ thấy Chúa giải quyết vấn đề lâu như vậy. Tớ không hiểu Ngài đang chờ đợi điều gì hay muốn chỉ dạy gì? Quả thật, trong lòng nôn nóng được Chúa đáp lời.

Thành tâm hạ mình và cầu nguyện Chúa bày tỏ. Khi đang cuối đầu sát đất, tớ thấy có một âm thanh tĩnh lặng sâu tận bên trong tấm lòng mình. Tiếp đến là trong tâm trí, gợi nhớ những vấn đề công việc, rồi dần dần Chúa chỉ cho tớ thấy mình sai chỗ nào. Ahhh,… một cảm giác khó tả! Một nỗi buồn khủng khiếp khi nhận ra rằng mình sai. Tớ không nói về lỗi sai trong công việc. Mà là trong sự nhận lãnh phước lành và tôn vinh Chúa. Thật ra, sau bài viết Khi có nan đề hãy cầu nguyện, Chúa ban phước cho tớ một giao dịch lớn – hoa hồng bằng tổng thu nhập chính của 1 đợt cao nhất năm vừa rồi. Chưa kịp làm chứng thế nào thì vấn đề phát sinh ùn ùn ập tới làm tớ phải lao đao.

Vậy lỗi lầm gì đã khiến tớ cảm thấy bị cáo trách như vậy?

Đó là sự tự cao! Tớ đã tự chốt khách với mưu lược của mình. Tớ đã không trung thực với KH ở một vài chi tiết nhỏ như rút ngắn thời gian làm hồ sơ và có ý định bán chui hàng san nhượng (như vậy là không trung thực với CTy tớ). Hơn thế nữa, tớ không biết ăn năn mà còn đi làm chứng cho mọi người rằng đó là sự ban phước của Chúa. @.@

Có thể bạn đang nghĩ :”Có nhất thiết phải khắc khe với bản thân mình vậy không? Làm sale mà, ai mà chẳng bán hàng ngoài huống chi là đang san nhượng cho sản phẩm CTy… “. Ban biết không, với Chúa, 1 lỗi nhỏ vẫn là lỗi. Nhưng Ngài sẵn sàng tha thứ miễn là bạn ăn năn và thay đổi. Việc Ngài cáo trách là giúp đỡ chúng ta trở nên hoàn thiện hơn và khi chúng ta vâng giữ lời Ngài thì chúng ta có sự bình an và đầy phước hạnh (không chỉ về vật chất mà còn thuộc linh nữa).
Cảm ơn Chúa là ngay sau khi cầu nguyện, có sự bình an nên tớ biết rằng Ngài đã tha thứ. Tâm trạng tớ như trút bỏ gánh nặng và sẵn sàng tổn thất để sửa lỗi. Khi đến nơi làm việc, tớ nhắn tin trả lời KH muốn hủy giao dịch vì đã quá trễ hạn sau nhiều lần che dấu lỗi sai của tớ. Và thể hiện sự tôn trọng ý kiến của họ bằng cách ngưng hết toàn bộ thủ tục nếu họ yêu cầu.

Và y như rằng phép màu xảy ra, đúng giữa trưa, bên CTy báo đã có hồ sơ trả về và cần khách kí để hoàn tất thủ tục. Ngợi khen Chúa! Ngài thật tốt lành! Họ đã đồng ý tiếp tục kí giao dịch trong sự vui vẻ. Amen!!!…

Tớ rút ra được bài học cho mình:

– Luôn trung thực, vì Chúa biết mọi việc bạn làm.

– Kiên nhẫn khi chờ đợi Chúa đáp lời vì Ngài không bao giờ trễ hẹn.

– Mọi sự dạy dỗ đều là có ích lợi cho bản thân mình.